Trịnh Xuân Thanh, con dê tế thần (phần 9)
Posted on 11/09/2016
11-9-2016
Chiều
nay tôi nhận lại chứng minh thư và bằng lái xe kèm theo thẻ đảng của Trịnh Xuân
Thanh. Lần này người liên lạc là một người đàn ông lạ, anh ta nói hai người kia
có việc gấp đã đi xa trong sáng nay, họ nhắn lại Thanh nhờ tôi đưa lá đơn mà họ
dã gửi File ảnh qua Email.
Tôi
nhận trước phong bì không đóng nắp, rõ là những giấy tờ bên trong mới được bỏ
vào cái phong bì này. Nó chẳng có dấu bưu điện, hay dấu tích của từ nơi xa nào
gửi đến. Có thể người ta đã thay cái phong bì gửi đi bằng một phong bì khác khi
đưa nó đến tay tôi.
Anh
ta nói anh ở tận Frankfurt, anh phải đi tàu từ sáng đến đây. Frankfurt cách
Berlin khoảng 6 tiếng đi xe và tầm 5 tiếng đi tàu. Như thế có lẽ giờ tôi sẽ ít
gặp những người của Thanh hơn trước.
Người
đàn ông khi vào quán cà phê, anh ta chọn chỗ ngồi một cách tuỳ tiện, ngay ngoài
trời bên sát hàng rào. Ở Đức có những tiệm ăn quán cà phê lấn ra cả vỉa hè, có
quán người ta quây hàng rào ngang vai khi khách ngồi, tạo cảnh đẹp là chính.
Chỗ
ngồi rất lộ liễu, tôi nghĩ anh ta chỉ là một người dân xuất khẩu lao đông, hay
đi học ở lại.
Tôi
hỏi anh có ngại khi làm việc này không, anh bảo.
–
Tôi ngại chó gì, Hiếu cứ vô tư đi, chả có quái gì mà phải ngại đâu.
Anh
ta gọi bia, còn tôi gọi cà phê. Tôi hỏi có gặp được hai người kia không, anh ta
bảo họ di Mỹ rồi.
Người
đàn ông nhấp cốc bia, nói theo kiểu tự nhiên như đang bình luận về bóng đá hay
sự kiện nào đó.
–
Tối qua cưới con Tô Lâm, tướng tá công an, quân đội đấy đó. Có nghe nói là anh
Thao phụ trách an ninh bên này báo về. Thao nó bảo hình như nghe tin Thanh ngồi
với một luật sư.
–
Thế sao?
Tôi
giật mình, nguyên nhân tôi giật mình là sáng nay tôi thấy Facebooke Nguyễn Thuỳ
Trang đưa tin là Thanh đang ở Đức và nhờ luật sư xin tị nạn. Tôi thấy Thuỳ
Trang đưa cái ảnh Thanh chụp cầm giấy tờ của tôi và một cái ảnh phố nào đó ban
ngày. Rồi Thuỳ Trang nói là do phân tích bóng đêm, ra cái ảnh phố này là ở Đức.
Nhiều người đồng tình và chia sẻ, nhưng có một người biết cái phố ấy, họ nói đó
là phố đi bộ, chả xe nào vào được. Nên tôi cũng thôi không chú ý.
Giờ
người đàn ông này lại nói thêm chi tiết ông Thao phụ trách an ninh Đức báo về
trong tiệc cưới tối qua với mấy ông tướng an ninh, rằng dường như thấy Thanh
ngồi với một luật sư.
Ô
lạ kỳ, tôi lạnh người. Thế thì Thuỳ Trang là ai, người của ai. Làm sao có được
chi tiết như thế?
Có
thể Thuỳ Trang lại nhận tin từ những tướng an ninh tối qua ăn cưới con Tô Lâm,
rồi giả vờ đưa tấm hình lên để nói là mình nhìn qua hình, phân tích và biết
được như thế để đánh lừa, che dấu nguồn tin?
Nhưng
cũng có thể Thuỳ Trang đoán bừa, đoán bừa nhưng lại trùng cái tin mà trùm an
ninh Việt Nam ở Đức là ông Thao báo về?
Nhưng
cũng chả sao, tôi chẳng có quan hệ hay trao đổi gì với Facebook Nguyễn Thuỳ
Trang cả. Duy nhất một lần Nguyễn Thuỳ Trang nói Nguyễn Lân Thắng là an ninh.
Vì danh dự, tôi là người sát cánh cùng Lân Thắng nhiều trận, đặc biêt là trận
Văn Giang năm 2012. Tôi phải nhắn tin nói Thuỳ Trang để đảm bảo Nguyễn Lân
Thắng không phải an ninh. Anh ta là người đấu tranh thực sự, nhưng đôi khi rất
nóng tính phang những lời khó nghe. Còn nếu anh Thắng là an ninh thì tôi cũng
là an ninh luôn. Sau đó Thuỳ Trang đã xin lỗi Lân Thắng.
Nếu
Nguyễn Thuỳ Trang là người an ninh, thì thật sự làng Facebook Việt Nam thật khó
lường. Tuy nhiên thì biết đâu Facebook Nguyễn Thuỳ Trang bất ngờ đoán đúng tình
cờ, trùng khớp một cách ngẫu nhiên tin của Thao báo về Bộ Công An thì sao.
Tôi
nghĩ nếu Nguyễn Thuỳ Trang là an ninh, thế lại càng vui, như thế là có người an
ninh cũng tham gia tung tin loạn xạ hoặc cũng là một phe đấu đá phe nào đó. Còn
không phải thì càng tốt, có thêm tiếng nói đấu tranh.
Bỗng
nhiên tôi nhớ lại những năm tháng ở nhà, một lần đêm đó tôi và vài người nữa
ngồi với Nguyễn Văn Đài ở một quán ăn. Đài nói rằng ngày kia sẽ có một phái
đoàn hỗn hợp nhân quyền Âu Mỹ đến Việt Nam. Đài nói có thể họ muốn gặp chúng
tôi.
Sau
cuộc gặp ra về đêm đã rất muộn, tôi gửi xe và đi lên nhà. Lúc này tôi ở khu tập
thể Nghĩa Đô, tận tầng 5 nên tôi gửi xe ở những nhà tầng dưới.
Vừa
bước chân vào nhà, tôi có điện thoại, số lạ. Đó là người hộ tịch mới, anh ta
nói mới về đây được mấy tuần nên muốn gặp tôi. Tôi bảo để sáng mai, anh ta bảo
mai đi xa về quê giỗ mẹ, mà có tờ giấy về việc kê khai tạm trú mong gặp tôi làm
cho xong. Mai đi về giỗ mẹ tiện nghỉ phép luôn.
Tôi
hẹn ở quán cà phê ngoài đầu ngõ, đến nơi thấy anh hộ tịch vốn là hình sự phường
đi cùng một anh nữa. Anh hộ tịch giới thiệu đây là anh trên an ninh thành phố
xuống có việc.
Tôi
tức chửi hộ tịch.
–
Mày bảo tao ra đây làm cái kia cho mày, sao lại gặp thằng này. Sao mày không để
nó gửi giấy triệu tập cho tao như mọi lần, đéo gì mày phải lừa tao thế.
Như
các bạn biết, loại người như tôi với công an khu vực như là bạn. Bọn tôi đôi
khi ngồi đánh bài, hay nước nôi trà đá ngoài quán như thanh niên với nhau.
Chuyện tôi chửi mày tao với hộ tịch không phải là thói quen chúng tôi như bọn
thanh niên cùng khu phố, không phải tôi anh hùng chửi cả công an. Mặc dù bây
giờ tôi ở ngoài, nhưng cũng phải giải thích thế để mọi người, không lại nghĩ
tôi gan dạ hay gì thì mệt lắm.
Cậu
an ninh rất trắng trẻo, thư sinh cười xoà.
–
Thôi anh Hiếu, việc gấp em nhờ, anh trách ông ấy làm gì.
Cậu
hộ tịch chữa.
–
Tại em nhiều khi cũng nhờ họ, nên giờ họ nhờ em, đêm hôm này ai muốn đi làm
việc đâu anh.
Cuối
cùng ông an ninh trẻ đề nghị là có phái đoàn Âu Mỹ sang mong tôi đừng đến gặp.
Anh
ta không thuyết phục được tôi, nhưng đứng dậy vẫn tươi cười.
–
Thì em báo bác thế theo lệnh trên, bác đi thì chả ai ngăn cả, em chỉ có nhiệm
vụ khuyên bác thế. Bác đến thì do bác quyết.
Phái
đoàn nước ngoài đến Việt Nam, họ muốn gặp ai ở Việt Nam, thường họ có thông báo
cho phía Việt Nam biết. Vì Việt Nam lại cớ phải thông báo để họ xem xét, bảo vệ
không phái đoàn gặp nhầm khủng bố thịt phái đoàn thì họ, những người bảo vệ an
ninh bị trách nhiệm. Mấy ông Tây vì thế có gì thông báo hết, rút cục là những
người đến gặp toàn bị ngăn.
Nhưng
sao hộ tịch lại biết tôi về, tôi bị theo dõi à. Tôi đi đường ban đêm, ngó
nghiêng, vào ngách này, ra ngách kia. Cam chắc là không ai theo.
Sáng
sau tôi lấy xe, tôi chửi thằng Dũng trông xe.
–
Đm ông, bọn công an nó cho ông ăn gì mà tôi vừa về nhà đêm qua ông báo luôn.
Thằng
Dũng trông xe mặt tái nhợt lắp bắp.
–
Nó bảo tôi thấy ông về thì gọi nó, nên tôi gọi.
Tôi
chửi tiếp.
–
Đm ông làm sao mà phải sợ nó. Ông trông xe chứ làm cái đéo gì mà sợ, tôi phản
động đây cả khu biết mà tôi còn đéo sợ, mà ông lại sợ.
Dũng
nói luống cuống.
–
Tôi sợ, chúng nó công an, tôi thấy công an tôi sợ.
Tôi
chán quá đi, nhưng từ đấy tôi biết những ngày quan trọng gì, tôi lấy xe đi là
Dũng sẽ báo công an. Tương kế, tựu kế có lúc tôi đi bộ qua ngả khác rồi đi xe
ôm.
Các
bạn liên tưởng câu chuyện của tôi với thằng Dũng với câu chuyện Thuỳ Trang thế
nào là cảm nhận của các bạn. Tôi chỉ kể câu chuyện, liên tưởng và nhận định là
quyền các bạn.
Người
đàn ông kia nói.
–
Sáng mai vợ con Thanh sẽ đến Pháp, cô ấy đi cùng hai đứa con nuôi. Thanh nó
nhận hai đứa này ở trại trẻ mồ côi. Còn hai thằng con nó thì vẫn làm ở nhà. Nó
bàn vợ nó mình mà nhận nuôi rồi, giờ gặp cảnh này thì đưa chúng nó đi. Chứ ở
lại nó không có tương lai, thì cũng tội. Hai đứa này bé chưa đến 10 tuổi.
Tôi
hỏi Thanh ở đâu lúc này, người đàn ông nói.
–
Thanh nó muốn chơi một cú được thua, nó sẽ gửi đơn lúc sang tuần. Nếu Trọng và
ban kiểm tra trung ương mà chấp nhận minh bạch, làm rõ chuyện thất thoát kia là
trách nhiệm của nó. Thì mở cuộc công khai, nó chỉ định mời chuyên gia kinh tế
trong nước, tuỳ viên lãnh sự Mỹ về nhân quyền, tuỳ viên lãnh sự Pháp hiểu về
pháp luật, luật sư Lê Công Định và cậu. Nó nói là Hiếu Gió, nói cả ông Bùi
Thanh Hiếu về dự để đưa tin.
Tôi
ngạc nhiên.
–
Nội bộ đảng xử nhau, sao nó cho người ngoài vào. Trừ khi nó có phiên toà, lúc
đó nó cũng chẳng cho.
Người
đàn ông nói.
–
Đấy, thì nó bảo mở mẹ phiên toà đi, cho những người như nó yêu cầu, nó ra toà
luôn.
Tôi
hỏi sao vợ Thanh đi Pháp diện gì, người đàn ông nói.
–
Vợ nó visa Pháp 5 năm, cả bọn con. Hết 5 năm thì tính sau.
Tôi
hỏi.
–
Nếu thế sao Thanh nó không đi, rồi sống êm ấm, đơn từ chửi thằng Trọng làm gì.
Cứ lặn mẹ đi, có tiền, có bạc thì sống đâu chả sướng. Vợ visa thế thì chồng
cũng phải visa thế.
Người
đàn ông cười nói.
–
Thằng này tính nó ngang, ai chơi với nó đều biết. Mấy ông trên Ban Bí Thư bảo
nó nhịn đi, chịu kỷ luật nhưng nó không nghe. Nó bảo thằng nào có chứng cớ nó
ăn hối lộ, tham nhũng nó đưa tay vào còng ngay. Còn đây tội làm ăn thua lỗ,
phải cho nó giải trình. Không cho giải trình, muốn thanh toán nhau đem nó làm
thí điểm để hại nhau. Nó không chịu. Cái này thì cậu biết rõ rồi còn gì. Còn
việc nó đi, bất kỳ lúc nào nó cũng đi được… (chuyện này tôi không thể kể, nhưng
tôi có thể nói với các bạn là các quan chức cỡ nào tôi không biết, nhưng có
chút máu mặt thì đi lúc nào cũng được).
Tôi
bảo.
–
Nó tham nhũng mới có nhà Ciputra, bọn quan chức nào có nhà ở đó đều tham nhũng
ăn hối lộ mà có, mà không phải bọn đó, cả các bọn khác nữa đều vậy. Oan
gì nó cơ chứ?
Người
đàn ông:
–
Thì nó có thanh minh gì đâu, chỉ có là bắt được chứng cứ tham nhũng hối lộ thì
nó chịu ngay. Còn bảo không bắt lỗi gì, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy tháng
trời, cái ý kiểm tra từ đầu thế nào đến mấy tháng sau kết luận vẫn thế. Tự các
ông trên ra rồi tự các ông kết luân. Chứ ở cơ sở nó công tác các đơn vị ở đấy
có kết luận tội của nó đâu. Nhà biệt thự ở Ciputra thì ông Trọng cũng được
biếu 2 căn ở đó, bán sang tay luôn rồi đó còn gì.
Tôi
có điện thoại ở nhà gọi, chị Lê Thị Minh Hà vợ anh Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm) đến
đưa mấy cuốn sách, chị nói sắp về xem xử anh Ba Sàm, muốn găp tôi chút ít.
Người
đàn ông cũng bảo anh ta phải ra tàu, về đến nhà cũng muộn. Anh ta nói sẽ liên
lạc với tôi sang tuần.
Mai
vợ con Thanh sẽ đến Pháp, thế mà ngày 7 tháng 9. Nhà báo Mạnh Quân nói chắc
rằng Thanh ở Đức, vì hiện nay vợ con Thanh đang ở Đức. Tôi có còm trong stt của
Quân, chúng ta cùng giữ cái stt này để xem về những gì mà Quân nói liên quan
đến người thân Thanh.
__._,_.___
No comments:
Post a Comment