heo VN


Image result for coronavirus

VN là chổ xả rác cho bọn tàu, người VN tỉnh ngũ đi.





ĐỐT LŨA ĐI EM ĐỂ DIỆT QUÂN THÙ.



https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiawWm0mrEB_hcAesPVxwoBJelVLAqPb8O0CUvAO_9p5nbh9eDsduClHNeAVWV40wHXI4rTTmj6G0DOp08i-ajnN_e5bv1h0eVz8g_3kQAVE2Wj-x4w84-n5q_1Zdji8bD8xH7PfSrUcqo/s1600/Vi+moi+truong+trong+sach+cho+Viet+Nam+.jpg

ĐỐT LŨA ĐI EM ĐỂ DIỆT QUÂN THÙ.
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
https://www.youtube.com/results?sp=EgIIAg%253D%253D&q=bi%E1%BB%83u+t%C3%ACnh+2017
Showing posts with label chuyện cười ra nước mắt chỉ có ở VN. Show all posts
Showing posts with label chuyện cười ra nước mắt chỉ có ở VN. Show all posts

Friday, 1 June 2018

NHÂN NHẠC CHẾ THỬ XÉT LẠI TƯƠNG QUAN NHẠC LỜI CỦA CA KHÚC



NHÂN NHẠC CHẾ
THỬ XÉT LẠI TƯƠNG QUAN NHẠC LỜI CỦA CA KHÚC
Phạm Đức Thân


          Hồi còn nhỏ chúng ta thường nghe (đa số là trẻ em) hát (đôi khi có dị bản):
Ò, e, Rô-be đánh đu, Tặc-Dzăng nhẩy dù, Zô-rô bắn súng.
Chết cha, con ma nào đây, thằng Tây hết hồn, thằn lằn cụt đuôi
.
Thật ra đây là chế lời cho nhạc của bài cổ ca Tô Cách Lan, tựa là Auld Lang Sine (old long since) phổ thơ của Robert Burns (1788) thường hát đêm giao thừa hay lúc tạm biệt. Lời Việt thật khác xa ý nghĩa của lời nguyên bản.
Đầu thập niên 1990 VN bắt đầu dùng phonelink, cũng xuất hiện nhạc chế của bài Tầu Đêm Năm Cũ (Trúc Phương) :
Trời ơi là trời, tôi có phonelink nên nó trừ lương tôi dài dài....
Nguyên bản là:
Trời đêm dần tàn, tôi đến sân ga đưa tiễn người trai lính về ngàn....
Và ngày nay trên youtube ta bắt gặp rất nhiều nhạc chế như vậy.

Hiện tượng nhạc chế là một loại hình văn nghệ dân gian, thay đổi lời ca của một ca khúc, thường là phổ biến, nhiều người biết, để khi hát lên họ biết ngay là nhạc chế, nhằm giỡn hớt, giúp vui đám đông, chỗ tiệc tùng... Nội dung nhạc chế thường liên hệ đến thời sự, nên tuy không chính xác, cũng có thể đoán chừng thời điểm xuất hiện. Ví dụ bài "Ò e..." là thời Pháp thuộc, bài "Trời ơi..." thời có phonelink (1993).
Chúng ta hiểu rằng ca khúc gồm nhạc và lời (đôi khi là thơ) luôn luôn được khuyên là phải xứng hợp, tương thích, bao hàm nhạc lời phải đi với nhau chặt chẽ. Nhạc chế đổi lời, nhiều khi nội dung khác hẳn, mà nghe bản nhạc vẫn hay. Vậy thế là thế nào? Có lẽ chúng ta phải xét lại mối tương quan giữa nhạc và lời, để tìm ra một giải thích thỏa đáng.
Nhạc và lời sáng tác cùng lúc thường ăn ý với nhau, và có tầm quan trọng ngang nhau. Trường hợp nhạc hoặc lời (vd phổ thơ) có trước thì nhạc sĩ cố gắng thêm phần thiếu sao cho xứng hợp. Lời có ý nghĩa cụ thể rõ rệt nên thính giả nhận biết dễ dàng. Ý nhạc thì trừu tượng, khó diễn đạt, nên nghe ca khúc thính giả thường kết luận "nhạc diễn tả ý của lời", "nhạc là chuyển dịch lời thành âm điệu".
Thật ra, không có âm nhạc nào tự nó có thể chuyên chở ý nghĩa của ngôn từ. Như I. Stravinsky đã khẳng định: "Tôi cho rằng âm nhạc do chính bản chất thiết yếu của nó, không có khả năng để biểu thị cái gì cả, dù là một cảm xúc, một trạng thái tinh thần, một cảm nghiệm tâm lý, một hiện tượng thiên nhiên v.v.. Biểu thị không hề bao giờ là thuộc tính cố hữu của âm nhạc. Cái đó tuyệt nhiên không là mục đích hiện hữu của âm nhạc".
Tuy nhiên Beethoven cho rằng "Âm nhạc là tiếng nói của con tim", và B. Bartok cũng viết "Tôi không thể quan niệm âm nhạc lại tuyệt đối không biểu thị cái gì cả." Rõ ràng ở đây cho thấy ngôn ngữ không diễn tả chính xác cái mà âm nhạc chuyên chở, vì âm nhạc có thể không biểu thị cái gì, nhưng nó có tạo nên những tác dụng tình cảm.
Âm nhạc, trong chừng mực nào đó, còn có thể cản trở việc thấu hiểu ý nghĩa của lời. Và nhạc càng hay thì cản trở này càng lớn, nếu ta nghe nhạc và lời cùng lúc. Đào sâu các nghịch lý trên bài này hy vọng có thể giúp ta hiểu rõ bản chất của tương quan giữa lời và nhạc.
Trước hết, âm nhạc không thể diễn đạt ý nghĩa của lời. Cho nên thay đổi lời, nhiều khi nhạc vẫn thích dụng, bởi vậy mới có hiện tượng nhạc chế.
Trong lịch sử âm nhạc các nhạc sĩ dùng cùng một âm nhạc ứng với những chữ nội dung khác, đôi khi còn trái ngược, là chuyện thường.
Ví dụ nhiều nhạc sĩ VN tiền chiến phải sửa lời ca bài hát trước 1945 để cho phù hợp với chế độ CS mà giai điệu thì vẫn giữ nguyên. Handel lấy câu nhạc của tác phẩm khác mà ý nghĩa chữ là "không còn tin vào tình yêu", đưa vào tác phẩm Messiah, ngay chỗ ý nghĩa chữ là "gánh nặng sẽ đè lên vai Chúa".
Âm nhạc và ngôn từ đều diễn ra theo dòng thời gian, cho nên có thể tạo tác dụng tình cảm tương đồng (phấn khích hay thư giãn...) bằng cao độ bổng trầm, cường độ mạnh yếu, trường độ lâu mau... như nhau, tạo được hiệu quả tình cảm giống nhau. Nhưng nhiều khi tiết tấu của lời khác tiết tấu của nhạc, cho nên phải cân nhắc sửa đổi, hy sinh phía nào.
Cái gì cản trở lưu loát trôi chảy của lời làm nó trở nên khó lãnh hội đều coi như là làm hạ mức quan trọng của lời. Nhạc đòi hỏi một chữ phải ngân dài để giữ nét đẹp của nhạc, cho dù không hại mấy đến hiểu lời, cũng là đã nghiêng tầm quan trọng về phía nhạc.
Cấu tạo nhạc thường là sau đoạn nhạc tương phản, sẽ có lập lại đoạn đầu. Mà phần lời tương ứng nhiều khi không giống phần lời đầu, có khi còn tương phản, cho nên ở đây rõ ràng không có tương thích. Tuy nhiên miễn là nội dung lời đừng có tạo tác dụng trái ngược quá lớn khiến thính giả cảm thấy rõ ràng có cái gì không ổn, thì vẫn chấp nhận được.
Có trường hợp, phần lời thật quan trọng đến nỗi nó là lý do cho bản nhạc tồn tại. Nếu không hiểu lời, thính giả mất đi một phần cảm nhận. Đây là trường hợp một số tình ca của Trịnh Công Sơn, phần lời quá hay đẹp, ngoại quốc không hiểu sẽ không cảm nhận hết cái đẹp của kết hợp nhạc và lời. Ngược lại, có trường hợp nhạc lấn át hẳn, lời ít được chú ý. Dĩ nhiên giữa hai thái cực trên có nhiều cung bực tình cảm (tùy tương hợp giữa nhạc và lời) dành cho thính giả ca khúc.
Các nhận định trên cho thấy sai lầm khi cả quyết có một tương quan cứng nhắc, bất biến giữa nhạc và lời, nhạc chỉ là biểu thị của lời. Đa số ca khúc ít kịch tính, thường chỉ là bầy tỏ một thái độ, tâm trạng... nên nhạc sĩ được nhiều tự do lo cho phần nhạc, làm gia tăng ý nghĩa của lời, tuy không cụ thể, nhưng cũng lột tả được trạng thái tình cảm, cho nên có thể tạm gọi là nhạc "diễn tả" lời, trong ý nghĩa riêng của nghệ thuật âm nhạc.
Miễn là cùng giọng điệu tình cảm, một đoạn nhạc có thể ứng dụng cho những đoạn văn khác nhau.
Chính sự tương hợp của các nốt nhạc diễn cảm là căn bản cho lời và nhạc xứng hợp. Khả năng diễn đạt của nhạc thường mạnh hơn khiến cho đôi khi không cần lời, hay lời khác, thính giả vẫn cảm nhận được bản nhạc.
Âm nhạc là một ngôn ngữ, không phải chỉ trong ý nghĩa chung chung mơ hồ tổng quát, mà có thể rút ra được những ý nghĩa của các nốt, các kết hợp nốt... Đã hẳn nó khác ngôn ngữ nói, vì nó chuyên chở các xúc cảm, chứ không phải các khái niệm cụ thể. Nó phức tạp đến độ các yếu tố âm nhạc (giai điệu, tiết tấu, hòa âm, hành độ, cao độ, trường độ, cường độ..) có thể kết hợp, biến đổi lẫn nhau trong muôn vàn cách thức mà ngôn ngữ nói không có.
Ví dụ, nhìn chung, mặc dù không tuyệt đối đúng, cung trưởng diễn tả vui, cung thứ buồn. Chủ âm cảm giác tĩnh tại kết thúc. Quãng trưởng cảm giác vui, quãng thứ buồn. Quãng tăng hay giảm tạo căng thẳng, chờ đợi. Deryck Cooke (The Language of Music) đã lập nhiều chuyển hành các bậc của cung trưởng, và thứ với những xúc cảm khêu gợi vui buồn tương ứng, coi như một dạng "tự điển" của ngôn ngữ âm nhạc.
Ví dụ: Trong cung trưởng, nhẩy từ bậc 5 lên bậc 1 rồi bậc 3 , có thể có bậc 2 xen vào, cho cảm giác vui vẻ, cởi mở: lên cao 5-1-(2)-3. Trong cung thứ, giai điệu hình cánh cung úp (không phải ngửa) 5-3-(2)-1 tạo buồn rầu, chịu đựng, hoặc 8-7-6-5 cũng cho cảm giác đau buồn, cam chịu...
Chính nhờ những đặc trưng này mà bất chấp lời, âm nhạc tự nó có thể tạo nhiều tác dụng biểu cảm tùy theo ý nhạc sĩ. Cho nên thích dụng sít sao giữa nhạc và lời chỉ là một tiêu chuẩn lý tưởng, có lẽ không bao giờ đạt được toàn diện.

Phạm Đức Thân


__._,_.___

Posted by: "Patrick Willay" 

Sunday, 4 February 2018

Cô gái ngoại quốc "vạch trần" 6 điều kỳ cục mà bạn sẽ tìm thấy ở Việt Nam

 




From: giao tran

Subject:   Cô gái ngoại quốc "vạch trần" 6 điều kỳ cục mà bạn sẽ tìm thấy ở Việt Nam
 
Six Quirky Things You’ll Find in Vietnam

Six Quirky Things You’ll Find in Vietnam

Vietnam is a country of randomness. From the lady who lives outside the front door of your apartment chopping up...

Cô gái ngoại quốc có tên Blossom và bài viết trên blog cá nhân về Việt Nam đang khiến nhiều người khá thích thú. Liệu rằng cô gái này đã thấy được những gì ở Việt Nam?




Việt Nam là một đất nước khá tự do. Bạn có thể thấy người phụ nữ sống trước cửa nhà làm đồ ăn và đánh thức bạn vào năm giờ sáng mỗi ngày. Hay bị va vào người đàn ông chở hàng trăm con gà trói sau xe máy. Hoặc một chị gái ngồi quán bia hơi và ngoáy mũi.

Dù trải nghiệm của bạn có tốt hay xấu ở đây thì tôi tin bạn sẽ chẳng bao giờ buồn chán. Và đây là sáu điều kỳ cục tôi đã cảm nhận được ở Việt Nam.

Văn hoá bấm còi

Bấm còi ở Việt Nam có nghĩa là: "Xin chào! Tôi tới đây!"
Nếu như ở nước ngoài, bạn sẽ bấm còi khi đang phát điên với những tài xế tồi hoặc nguyền rủa họ. Thì ở Việt Nam bấm còi để bạn biết rằng người lái xe đang ở sau bạn. Và việc ấy thường đi kèm với cái gật đầu và nụ cười.
Đôi khi nó có nghĩa là "Tôi đang ở sau đấy!", nhưng đôi khi sẽ là "Này, tránh ra đi!".

Ở Việt Nam, việc bạn đi lại giữa dòng xe cộ là hoàn toàn bình thường. Họ sẽ không dừng lại để bạn qua đường đâu mà chỉ vừa đi và vừa né bạn ra. Thực tế thì ngoài cách đó ra, bạn chẳng tìm ra được cách nào mà sang đường cả.


Xe cộ ở Việt Nam rất đông đúc và việc bấm còi dường như chẳng có tác dụng. Nhưng họ thì vẫn dùng như một phép thuật nào đó vậy.


Xe máy không bao giờ dừng để nhường đường, họ chỉ việc chạy chung quanh bạn.


Em bé trên một chiếc xe máy! Thông thường cả gia đình, có em bé cũng đều ngồi trên một chiếc xe.


Khi bạn băng ngang qua đường ở Việt Nam trông sẽ như thế này.

Có một lần khi anh xe ôm chở tôi dừng ngay ở giữa đường và cố nói với tôi một câu theo "Google Translate" có nghĩa: "Bạn rất đẹp" trong khi những chiếc xe tải thì cứ lao lên. Tôi thực sự đã phát khiếp và nghĩ rằng mình sẽ gặp tai nạn.
Thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra, họ vẫn chạy chung quanh tôi như bình thường.

Chắc chắn điều này chẳng bao giờ có ở một quốc gia phát triển. Và nếu ở Mỹ nếu bạn làm vậy thì sẽ có tai nạn rồi.

Không có khái niệm về thời gian chính xác

Dường như người Việt không có khái niệm về việc này. Khi tôi hỏi bất cứ người nào về khoảng thời gian sẽ kết thúc, hoặc gì đó tương tự thì không ai có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Khái niệm thời gian ở đây là một điều gì đó mông lung, và họ chỉ biết khi họ bắt tay thực hiện nó chứ không ước chừng được.

Với những người phương Tây vốn dĩ khắt khe về mặt thời gian như tôi thì bỗng nhiên buông bỏ được điều này khá thoải mái. Với một mặt nào đó, đây là một điều tốt khi mọi thứ sẽ linh hoạt hơn.

Nhưng cũng khá khó chịu khi tôi hỏi giờ của một chuyến tàu thì sẽ nhận được câu trả lời: "Sớm thôi!" hoặc "Đừng lo lắng gì cả".

Một ví dụ khác khi tôi làm việc ở một trung tâm Anh ngữ, tôi đã đưa ra một lịch trình trong tuần và điều đó sẽ không thay đổi.

Tôi sẽ có một số lớp học vào bảy giờ sáng. Khi tôi đã bước vào lớp, giới thiệu bản thân và sẵn sàng dạy thì nhân viên người Việt Nam vào, kéo tôi ra và thông báo lớp học bị huỷ.
Lúc đó tôi sẽ phải đi loanh quanh chờ đợi ở trường để chờ lớp học tiếp theo. Tôi đã luôn nói về việc này nhưng chỉ nhận được câu nói: "Đừng lo lắng, bạn chỉ cần chờ thôi!".

Rồi mọi người sẽ coi như không có vấn đề gì, còn tôi thì sẽ phải kiên nhẫn và chấp nhận nó. Rất nhiều lần tôi thấy sự không tôn trọng giáo viên và nhân viên Việt Nam thì cứ để chúng tôi lãng phí thời gian như vậy. Còn họ thì không muốn chúng tôi thay đổi điều gì vào phút chót.

Thực phẩm kỳ lạ

Như tôi đã nói, người Việt nổi tiếng với những thực phẩm gây tranh cãi như chó, mèo, rùa, trứng vịt lộn, chuột hay cả nhím nữa.

Đối với phương Tây, những món ăn này sẽ tạo sự phẫn nộ, khiếp sợ nhưng với người Việt thì hoàn toàn bình thường. Nếu bạn khám phá thực phẩm đường phố ở Việt Nam, có thể bạn sẽ không cảm thấy thoải mái lắm đâu.

Bạn có thể sẽ thấy vài sinh vật lạ ở trên đầu con chó treo lủng lẳng ngoài đường. Rồi café phân chồn, những con rắn còn sống bị rạch giữa phố để lấy máu và trái tim còn đang đập cho vào mâm nhậu, những loài côn trùng như dế thì được chiên lên.

Không có gì ngạc nhiên khi nhím được xếp vào danh sách những món ăn kỳ lạ của Việt Nam. Sau khi chế biến, thịt nhím có hương vị như vịt vậy!


u trùng dừa (đuông dừa) được ăn khi sống và nó cứ quằn quại trong miệng.

Không có khái niệm về không gian cá nhân

Không Hề Có.

Những gì của tôi là của bạn, và những gì của bạn là của tôi. Kể cả khi đi vệ sinh bạn cũng có thể nói chuyện được. Hoặc khi bạn cầm điện thoại để kiểm tra tin nhắn hoặc xem thông tin cá nhân, đừng ngạc nhiên khi những người bạn Việt Nam vây quanh bạn và nhìn chằm chằm vào màn hình.

Và cũng đừng ngạc nhiên khi một người nào đó đang khen bạn bằng một câu: "Trông bạn béo khoẻ ra ấy nhỉ?". Đó đúng nghĩa là một lời khen đấy.

Thuốc lào

Ở miền Bắc Việt Nam, bạn sẽ thấy có một ống tre rất lớn (dùng để hút thuốc lào) hay còn gọi là điếu cày thường được chuyền qua chuyền lại sau bữa ăn. Người Việt tin rằng khói thuốc sẽ giúp họ tiêu hoá.

Nhiều nhà hàng cũng có vật dụng này và dùng chung với nhiều người..
Bên trong điếu cày là một loại thuốc lá chứa nicotine cực mạnh, nếu không quen sẽ khiến bạn ho và run tay cả ngày.


Thuốc lào – được sử dụng trong một ống tre lớn và loại thuốc lá cực mạnh khiến bạn nhanh chóng "phê".


Hút thử thuốc lào: tìm cảm giác "mạnh"!

Nhìn chằm chằm

Mỗi lần đi dạo ở Việt Nam, kể cả những thành phố lớn như Hà Nội, tôi đều bị người dân địa phương nhìn chằm chằm – điều mà tôi không hề thích thú như khi đi du lịch ở những nước khác như Ấn Độ…

Ở phương Tây, nếu điều này là một sự thô lỗ thì người Việt Nam chỉ xem chúng như một hành động tò mò.


Người Việt rất thích dùng xe máy giống như người nước ngoài dùng xe hơi vậy. Họ rất lười di chuyển bằng xe đạp khi mua đồ ở chợ. Một gánh hàng rong bán hoa.


Bạn có thể chở bao nhiêu thứ đồ trên chiếc xe đạp này.

Tôi thường nhận được những ánh nhìn đôi khi không thoải mái lắm không chỉ từ những người đàn ông mà còn cả từ phụ nữ khi tôi cố gắng chạy bộ quanh nhà buổi sáng.

Đôi khi chỉ là tò mò, nhưng đôi khi lại rất dò xét và không hoan nghênh lắm. Đôi khi những người đàn ông đi xe máy trên đường cũng dừng xe và ngoái lại nhìn tôi. Điều này khiến tôi cảm thấy mình như một loài động vậy trong sở thú.

Chính vì vậy nhiều lúc tôi thấy khá khó chịu và không muốn ra ngoài.


Ăn bún đậu phụ trên đường phố. Người phụ nữ vẫn cố rắc chút thịt lên bát bún của tôi dù tôi đã nói mình muốn ăn chay.

Bài viết 6 điều kỳ lạ mà bạn sẽ thấy ở Việt Nam được đăng tải trên trang cá nhân của cô gái Blossom và hiện nó đang thu hút nhiều sự quan tâm, tò mò của người đọc, không chỉ Việt Nam mà còn rất nhiều bạn bè trên thế giới.

LN T

 
 


__._,_.___

Posted by: Truc Chi 

Cô gái ngoại quốc "vạch trần" 6 điều kỳ cục mà bạn sẽ tìm thấy ở Việt Nam

 




From: giao tran

Subject:   Cô gái ngoại quốc "vạch trần" 6 điều kỳ cục mà bạn sẽ tìm thấy ở Việt Nam
 
Six Quirky Things You’ll Find in Vietnam

Six Quirky Things You’ll Find in Vietnam

Vietnam is a country of randomness. From the lady who lives outside the front door of your apartment chopping up...

Cô gái ngoại quốc có tên Blossom và bài viết trên blog cá nhân về Việt Nam đang khiến nhiều người khá thích thú. Liệu rằng cô gái này đã thấy được những gì ở Việt Nam?




Việt Nam là một đất nước khá tự do. Bạn có thể thấy người phụ nữ sống trước cửa nhà làm đồ ăn và đánh thức bạn vào năm giờ sáng mỗi ngày. Hay bị va vào người đàn ông chở hàng trăm con gà trói sau xe máy. Hoặc một chị gái ngồi quán bia hơi và ngoáy mũi.

Dù trải nghiệm của bạn có tốt hay xấu ở đây thì tôi tin bạn sẽ chẳng bao giờ buồn chán. Và đây là sáu điều kỳ cục tôi đã cảm nhận được ở Việt Nam.

Văn hoá bấm còi

Bấm còi ở Việt Nam có nghĩa là: "Xin chào! Tôi tới đây!"
Nếu như ở nước ngoài, bạn sẽ bấm còi khi đang phát điên với những tài xế tồi hoặc nguyền rủa họ. Thì ở Việt Nam bấm còi để bạn biết rằng người lái xe đang ở sau bạn. Và việc ấy thường đi kèm với cái gật đầu và nụ cười.
Đôi khi nó có nghĩa là "Tôi đang ở sau đấy!", nhưng đôi khi sẽ là "Này, tránh ra đi!".

Ở Việt Nam, việc bạn đi lại giữa dòng xe cộ là hoàn toàn bình thường. Họ sẽ không dừng lại để bạn qua đường đâu mà chỉ vừa đi và vừa né bạn ra. Thực tế thì ngoài cách đó ra, bạn chẳng tìm ra được cách nào mà sang đường cả.


Xe cộ ở Việt Nam rất đông đúc và việc bấm còi dường như chẳng có tác dụng. Nhưng họ thì vẫn dùng như một phép thuật nào đó vậy.


Xe máy không bao giờ dừng để nhường đường, họ chỉ việc chạy chung quanh bạn.


Em bé trên một chiếc xe máy! Thông thường cả gia đình, có em bé cũng đều ngồi trên một chiếc xe.


Khi bạn băng ngang qua đường ở Việt Nam trông sẽ như thế này.

Có một lần khi anh xe ôm chở tôi dừng ngay ở giữa đường và cố nói với tôi một câu theo "Google Translate" có nghĩa: "Bạn rất đẹp" trong khi những chiếc xe tải thì cứ lao lên. Tôi thực sự đã phát khiếp và nghĩ rằng mình sẽ gặp tai nạn.
Thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra, họ vẫn chạy chung quanh tôi như bình thường.

Chắc chắn điều này chẳng bao giờ có ở một quốc gia phát triển. Và nếu ở Mỹ nếu bạn làm vậy thì sẽ có tai nạn rồi.

Không có khái niệm về thời gian chính xác

Dường như người Việt không có khái niệm về việc này. Khi tôi hỏi bất cứ người nào về khoảng thời gian sẽ kết thúc, hoặc gì đó tương tự thì không ai có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Khái niệm thời gian ở đây là một điều gì đó mông lung, và họ chỉ biết khi họ bắt tay thực hiện nó chứ không ước chừng được.

Với những người phương Tây vốn dĩ khắt khe về mặt thời gian như tôi thì bỗng nhiên buông bỏ được điều này khá thoải mái. Với một mặt nào đó, đây là một điều tốt khi mọi thứ sẽ linh hoạt hơn.

Nhưng cũng khá khó chịu khi tôi hỏi giờ của một chuyến tàu thì sẽ nhận được câu trả lời: "Sớm thôi!" hoặc "Đừng lo lắng gì cả".

Một ví dụ khác khi tôi làm việc ở một trung tâm Anh ngữ, tôi đã đưa ra một lịch trình trong tuần và điều đó sẽ không thay đổi.

Tôi sẽ có một số lớp học vào bảy giờ sáng. Khi tôi đã bước vào lớp, giới thiệu bản thân và sẵn sàng dạy thì nhân viên người Việt Nam vào, kéo tôi ra và thông báo lớp học bị huỷ.
Lúc đó tôi sẽ phải đi loanh quanh chờ đợi ở trường để chờ lớp học tiếp theo. Tôi đã luôn nói về việc này nhưng chỉ nhận được câu nói: "Đừng lo lắng, bạn chỉ cần chờ thôi!".

Rồi mọi người sẽ coi như không có vấn đề gì, còn tôi thì sẽ phải kiên nhẫn và chấp nhận nó. Rất nhiều lần tôi thấy sự không tôn trọng giáo viên và nhân viên Việt Nam thì cứ để chúng tôi lãng phí thời gian như vậy. Còn họ thì không muốn chúng tôi thay đổi điều gì vào phút chót.

Thực phẩm kỳ lạ

Như tôi đã nói, người Việt nổi tiếng với những thực phẩm gây tranh cãi như chó, mèo, rùa, trứng vịt lộn, chuột hay cả nhím nữa.

Đối với phương Tây, những món ăn này sẽ tạo sự phẫn nộ, khiếp sợ nhưng với người Việt thì hoàn toàn bình thường. Nếu bạn khám phá thực phẩm đường phố ở Việt Nam, có thể bạn sẽ không cảm thấy thoải mái lắm đâu.

Bạn có thể sẽ thấy vài sinh vật lạ ở trên đầu con chó treo lủng lẳng ngoài đường. Rồi café phân chồn, những con rắn còn sống bị rạch giữa phố để lấy máu và trái tim còn đang đập cho vào mâm nhậu, những loài côn trùng như dế thì được chiên lên.

Không có gì ngạc nhiên khi nhím được xếp vào danh sách những món ăn kỳ lạ của Việt Nam. Sau khi chế biến, thịt nhím có hương vị như vịt vậy!


u trùng dừa (đuông dừa) được ăn khi sống và nó cứ quằn quại trong miệng.

Không có khái niệm về không gian cá nhân

Không Hề Có.

Những gì của tôi là của bạn, và những gì của bạn là của tôi. Kể cả khi đi vệ sinh bạn cũng có thể nói chuyện được. Hoặc khi bạn cầm điện thoại để kiểm tra tin nhắn hoặc xem thông tin cá nhân, đừng ngạc nhiên khi những người bạn Việt Nam vây quanh bạn và nhìn chằm chằm vào màn hình.

Và cũng đừng ngạc nhiên khi một người nào đó đang khen bạn bằng một câu: "Trông bạn béo khoẻ ra ấy nhỉ?". Đó đúng nghĩa là một lời khen đấy.

Thuốc lào

Ở miền Bắc Việt Nam, bạn sẽ thấy có một ống tre rất lớn (dùng để hút thuốc lào) hay còn gọi là điếu cày thường được chuyền qua chuyền lại sau bữa ăn. Người Việt tin rằng khói thuốc sẽ giúp họ tiêu hoá.

Nhiều nhà hàng cũng có vật dụng này và dùng chung với nhiều người..
Bên trong điếu cày là một loại thuốc lá chứa nicotine cực mạnh, nếu không quen sẽ khiến bạn ho và run tay cả ngày.


Thuốc lào – được sử dụng trong một ống tre lớn và loại thuốc lá cực mạnh khiến bạn nhanh chóng "phê".


Hút thử thuốc lào: tìm cảm giác "mạnh"!

Nhìn chằm chằm

Mỗi lần đi dạo ở Việt Nam, kể cả những thành phố lớn như Hà Nội, tôi đều bị người dân địa phương nhìn chằm chằm – điều mà tôi không hề thích thú như khi đi du lịch ở những nước khác như Ấn Độ…

Ở phương Tây, nếu điều này là một sự thô lỗ thì người Việt Nam chỉ xem chúng như một hành động tò mò.


Người Việt rất thích dùng xe máy giống như người nước ngoài dùng xe hơi vậy. Họ rất lười di chuyển bằng xe đạp khi mua đồ ở chợ. Một gánh hàng rong bán hoa.


Bạn có thể chở bao nhiêu thứ đồ trên chiếc xe đạp này.

Tôi thường nhận được những ánh nhìn đôi khi không thoải mái lắm không chỉ từ những người đàn ông mà còn cả từ phụ nữ khi tôi cố gắng chạy bộ quanh nhà buổi sáng.

Đôi khi chỉ là tò mò, nhưng đôi khi lại rất dò xét và không hoan nghênh lắm. Đôi khi những người đàn ông đi xe máy trên đường cũng dừng xe và ngoái lại nhìn tôi. Điều này khiến tôi cảm thấy mình như một loài động vậy trong sở thú.

Chính vì vậy nhiều lúc tôi thấy khá khó chịu và không muốn ra ngoài.


Ăn bún đậu phụ trên đường phố. Người phụ nữ vẫn cố rắc chút thịt lên bát bún của tôi dù tôi đã nói mình muốn ăn chay.

Bài viết 6 điều kỳ lạ mà bạn sẽ thấy ở Việt Nam được đăng tải trên trang cá nhân của cô gái Blossom và hiện nó đang thu hút nhiều sự quan tâm, tò mò của người đọc, không chỉ Việt Nam mà còn rất nhiều bạn bè trên thế giới.

LN T

 
 


__._,_.___

Posted by: Truc Chi 

Featured post

Lisa Pham Vấn Đáp official-31/8/2025

Popular Posts

My Blog List